Thanh Xuân Tôi là đảo Cù Lao Xanh

Cẩm nang du lịch cù lao xanh du lịch cù lao xanh tour cù lao xanh
Rate this post

6h30 sáng, tụi mình bắt đầu lên chiếc xe taxi 7 chỗ với một nùi đồ mang theo để thẳng tiến ra bến cảng Hàm Tử ở cuối con đường Hàm Tử (Quy Nhơn). Hạ đồ xuống, chia nhau ra mang và bước ra gần bờ cảng để hỏi thăm chiếc tàu chợ chở hàng ra đảo Nhơn Châu nằm ngay đó. Chỉ mất vài phút để khai báo tên, tụi mình bắt đầu đưa hành lý lên tàu và tranh thủ ra đầu cảng để ăn vội tô bún bò trước khi hành trình tiến thẳng ra Cù Lao Xanh bắt đầu.

Để ý tàu chợ nào có chữ Quy Nhơn – Nhơn Châu nha cả nhà.

7h45 sáng, trở lại chiếc tàu ấy. Lúc này thì tàu đã đông khách ngồi, khách nằm ở trên rồi. Chỉ còn một vài chỗ trống bên hông tàu, thế là tụi mình ra đó ngồi ngắm biển, ngắm tàu luôn. Nhâm nhi ly café buổi sáng ở cái view như này thì toẹt vời.

Processed with VSCO with ke1 preset

Đang nhâm nhi chỉ chỏ, thì pặc…một chiếc ly nhựa ủa ai đó quăng thẳng tay xuống biển. Chời ơi, nghĩ gì mà làm được chuyện đó một cách thản nhiên vậy không biết? Chỉ mong các bạn đọc tới đây thì tự nhắc bản thân, nhắc bạn bè đừng xả rác xuống biển nha. Cám ơn nhiều.

8h kém 1 phút.. Đúng như lời anh chủ tàu nói từ sáng. Tàu bắt đầu nhổ neo, nổ máy và thẳng tiến ra đảo Nhơn Châu, nơi đang chờ đợi tụi mình khám phá. Khi tàu đã rời cảng khoảng 10 phút, tụi mình bắt đầu leo lên nóc tàu để có tầm nhìn tốt hơn. Mình háo hức cho chuyến đi này lắm nên chả để ý gì tới cái sự nắng nóng của anh mặt trời đã lên cao. (gương mặt nhăn nhăn kinh điển :3)

Ngồi không nên rãnh rỗi, mở Maps lên để coi cái Cù Lao Xanh nó nằm ở đâu…. Ủa, gì kì, rõ ràng là nằm gần Phú Yên hơn (khoảng 6km) mà sao Cù Lao Xanh lại thuộc về Quy Nhơn (cách 17km) nhỉ?!?

Ngồi trên đây cũng gần với chỗ của thuyền trưởng nên mình có hỏi thì được kể là, xưa kia cả Quy Nhơn và Phú Yên đều tranh giành nhau hòn đảo này, thế là triều đình bèn đưa ra cuộc đua thuyền để phân thắng bại, bên nào chèo thuyền tới Cù Lao Xanh trước thì bên đó sẽ chiến thắng. Bên Phú Yên thì xuất phát từ nhà thờ Mằng Lăng, bên Quy Nhơn thì xuất phát từ nhà thờ Lòng Sông. Theo kế hoạch đã định, cả 2 bên đều ra sức chèo thuyền ra đảo. Ấy thế mà, bên Phú Yên tuy gần nhưng càng chèo ra biển bao nhiêu thì gió thổi từ biển ngược vào bờ bấy nhiêu, thuyền chẳng đi được là bao. Còn bên Quy Nhơn ra sức chèo thì lại được gió từ đất liền thổi ra biển nên có lợi thế hơn và chẳng bao lâu là ra đến đảo. Thế là, Quy Nhơn thắng và từ đó, hòn đảo Nhơn Châu này thuộc về Bình Định.

Xa xa kia là đảo Nhơn Châu mà mình sẽ đến. Trí tưởng tượng phong phú thì bảo rằng trông nó như một con cá sấu đang nằm yên trên biển vậy. :)))) Bạn nhìn ra cái gì nah? :v

Sau hơn khoảng 1h45 phút lênh đênh trên biển thì tàu cập cảng Nhơn Châu.

Tụi mình phải lên một chiếc tàu nhỏ hơn để trung chuyển vào. Hỏi bên nhà tàu thì họ bảo là, trước đây có người bước hụt chân từ tàu xuống cảng và bị chết nên giờ họ ko neo lại gần cảng nữa, mà phải trung chuyển như này. Mình nghe thì biết vậy chứ nhìn cả nùi người trên chiếc tàu gỗ nhỏ xíu đó thấy còn nguy hiểm hơn nữa. 3k/lần trung chuyển.

Trung bình một ngày có 2 chuyến từ Quy Nhơn ra đây. 8h sáng và 12h trưa. Chuyến về lại là 7h sáng và 2h chiều. 25k/lượt. Các bạn nên ra sớm hơn khoảng 10 phút để có thể lên tàu sớm và chọn chỗ nằm bên trong cho thoải mái nha.

Nói lại tí cho rõ nha. Người ta thường biết tới đảo Nhơn Châu với cái tên là Cù Lao Xanh, hay còn một tên gọi khác là đảo Vân Phi, nằm gần vịnh Xuân Đài, thuộc xã Nhơn Châu, TP Quy Nhơn. Đảo có diện tích 365ha, khoảng 550 hộ dân với hơn 2.200 nhân khẩu. Cách Quy Nhơn khoảng 24km đường biển. Thiệt ra, trước đây hòn đảo này là thuộc tỉnh Phú Yên nhưng sau 1975 thì được sáp nhập vào TP Quy Nhơn cho đến bây giờ.

Vừa bước xuống chiếc thuyền trung chuyển ấy là tụi mình phải trình chứng minh nhân dân cho các anh bộ đội biên phòng. Nơi này là đảo quân sự nên không người nước ngoài nào được phép lên đảo cả.

Đón tụi mình tại Cù Lao Xanh là Toàn. Người mà khi chưa vào tới bờ thì những bạn gái trong nhóm đã nhầm tưởng và suýt soa kiểu “đâu ra anh bộ đội đẹp trai, cao dữ vậy chờiiii…” – kiểu thế, cho đến khi biết đó là người sẽ dẫn tụi mình đi tham quan và lo cho chỗ ăn ở tại Cù Lao Xanh. Ở đây, tụi mình được sắp xếp vào một phòng view hướng biển với 3 chiếc giường nệm đủ cho cả bọn. Tụi mình chủ yếu để đồ thôi chứ tối đến lại dựng lều lên để ở gần với biển hơn. 😛 Ăn uống thì mẹ Toàn nấu hết, đồ ăn thì ngon, vừa miệng với cả đám. Bị cái là nhiều quá, ko có bữa nào tụi mình ăn hết được suất cơm ấy, bảo làm ít lại mà ăn cũng ko hết. T.T

Sau khi uống hết ly chanh muối thơm ngon mà cô Thiên mẹ Toàn làm, tụi mình bắt đầu tay xách nách mang chạy trên những con xe cũ kỹ đã bị ăn mòn bởi hơi muối biển thẳng tiến ra Bãi Nhỏ.

Chỗ này mình tò te chạy trước nên bị lố vì không có một dấu hiệu gì chỉ chỏ đấy là đường xuống bãi tắm cả.

Đó chỉ là một con dốc cao nhỏ xíu mà dường như chỉ có dân địa phương mới biết đường để xuống. Đi ngang qua nhiều bụi cây, có 2 ngôi mộ cát nhỏ xíu nằm bên cạnh lối đi, lúc này trời mà âm u, gió thổi rít rít nữa chắc đứng đái tại chỗ cũng nên :v

Toàn nói rằng, chỗ này là bãi tắm đẹp nhất Cù Lao Xanh.

Bãi Nhỏ này vắng lắm. Cát khá to và khá nhiều đá, nhưng khi bơi ra ngoài biển một chút, snorkeling ngắm san hô và các loài cá biển thì mới thấy là dải san hô ngoài này còn đẹp lắm. Càng ra xa bờ càng đẹp. Vì những nơi này thường là nước sâu nên ít người bơi ra nên không bị con người tàn phá nhiều. Mỗi đợt sóng đẩy mình vào gần bờ hơn là mỗi lần tự thấy đau vì cảnh rạn sạn hô bị du khách đạp bể. Haizz… Mấy bạn có đến đây chơi sau, hãy cố gắng đừng phá san hô nha, phải mất ít nhất 50 năm để khôi phục lại những rạn san hô đó – đó là trong điều kiện lý tưởng đó nha.

Sau khoảng gần 2 tiếng bơi lội lặn liếc các thể loại. Tụi mình lại lên xe trở về chỗ nhà Toàn cho bữa trưa và nghỉ ngơi. Như đã nói, suất ăn nhiều đến nỗi tụi mình ăn không hết T.T

Kế bên chỗ mình ở có cô bán chè sâm bổ lượng, chè đậu trắng khá ngon. Còn bán cả món bánh tráng cuốn chả cá nữa. Mình thấy lạ nên cũng tò te ra ăn thử món này. Người ngoài này thích ăn cuốn lắm, cái gì cũng có thể cho dzô cuốn được.

Cuốn của mình bao gồm rau sống, dưa leo, bánh tráng bóp vụn, chả cá nhà làm, vài miếng trứng gà cắt lát. Thế là cuốn và chấm mắm đậu phộng ăn thôi. Cũng lạ miệng lắm. 😛 Khuyến khích ăn thử cho vui miệng 😉

Căng cái bụng làm trùng dây mắt nên lúc này mỗi đứa mỗi nơi đi ngủ. Đứa nằm võng đung đưa dưới cây bàng với táng lá bự mát mẻ, đứa thì chui dzô phòng nằm phè ra (là mình đó :”) ) =)) đoạn này ngủ nên chả biết kể gì. :v

Ngủ dậy.

Lại lên xe với dụng cụ snorkel, free dive, tụi mình thẳng tiến ra bãi Nam nhằm lặn ở nơi này xem sao.

Đường đến bãi Nam khá là vòng vèo và qua nhiều con dốc mà xe phải để số 1 mới có thể đem 2 đứa trên xe lên đỉnh được. Trên đường đến đó, tụi mình có ghé khu bãi đá Thảo Nguyên. Nơi này có những bãi đá tuyệt đẹp và một khu thảo nguyên rộng rãi đủ để cắm trại. Tụi mình thích hạ trại nơi này lắm mà gió hôm đó quá to nên không hạ trại được. 🙁

Sau khi chụp hình chán chê, cả đám lại lên xe để thẳng tiến bãi Nam. Khu này sắp tới sẽ bị (hoặc được) FLC quản lý để phục vụ cho việc làm bãi tắm, khách sạn, resort của họ. T.T

Bãi Nam có điểm đặc biệt là mỗi khi thuỷ triều xuống bạn có thể thấy luôn rạn san hô. Lúc mình đến thì chưa thấy được nhiều. Nước còn cao, sóng mạnh nên tụi mình không bơi lặn gì nơi này. Để ý thì thấy xung quanh khu này rác nhiều lắm 🙁 Haizz…

Lúc này cũng cỡ 5h chiều rồi, cả đám lại lui cui đi về khách sạn để chuẩn bị cho buổi tối trên đảo.

Chiều tối xuống trên đảo khá là yên ả, bình dị và thanh bình.

Bữa tối tụi mình được ăn các món hải sản như này nè:

Nghỉ ngơi sau khi ăn xong, tụi mình lang thang dọc làng chài này khi nghe âm thanh từ xa vang vọng về lời mời tham gia hoạt động Bài Chòi. Mình khá là ngạc nhiên khi có hoạt động này ở đây. Mình ko hề có nhận thức về Bài Chòi Bình Định luôn, top of mind chỉ là bài chòi Hội An thôi áh. Khi đến nơi chơi bài chòi mới biết được trò chơi nghệ thuật này đã bị thất truyền gần nửa thế kỷ, và những năm gần đây mới được khôi phục lại.

Họ phát cho mình 2 cây tre như này để mình có thể gõ theo nhịp điệu của bài hò nữa. ^^

Chỉ với 5.000 đồng mỗi lá bài (ở Hội An là 20k) là đủ để vui dăm mười phút khi các cô chú, anh chị nghệ sĩ hô bài. Nói thiệt là mình nghe không hết được những gì họ hô, một phần vì tiếng địa phương, một phần vì trang thiết bị chưa được đầu tư hoàn chỉnh nghe khó hơn. Điều mình thấy lạ là có rất nhiều trẻ em vây quanh để chơi trò này. Mỗi lần trúng, họ sẽ được lì xì ngay 20k cho lá bài đó – ở Hội An thì sẽ được tặng một chiếc đèn lồng và đĩa CD hò Quảng.

Điều mình thấy không thích đó là các dàn nhạc karaoke mà người dân đem ra đây để hát. To. Ồn ào. Át luôn cả tiếng hô bài chòi kế bên. Dàn này chủ yếu là họ thuê lại, 50k/tiếng. Nếu bạn thích thì có thể thuê để hát, mình thì không khuyến khích chuyện này vì sẽ phá đi sự yên tĩnh nên có của làng chai. Hoặc ít ra, hãy nghỉ hát trước 10 tối.

Rảo bước dọc theo con đường ngắn ngủi đó là những chiếc đèn được chong lên để bán những món ăn vặt. Như là 1.000đ cho mỗi que lụi như thế này

Hay chỉ 2.000đ cho mỗi dĩa bánh căn ngon lành như thế này – ôi chao, gõ tới đây lại thấy them them cái vị của món ăn đơn giản này quá đỗi.

Rồi là hột dzịt lộn với nước chấm khác với những nơi khác nhiều, như này:

No nê rồi, cả đám kéo nhau về dựng lều ngủ, sáng dậy sớm đi ngắm bình minh trên Hải đăng ở đây.

Sáng hôm sau.

5h sáng, nghe lộp độp. Chớt mẹ, mưa! Không to nhưng cũng đủ để bị ướt. Mưa như này thì mây mù xác định khỏi bình minh luôn. Nhưng điều đó ko làm mình bỏ ý định leo lên Hải đăng.

Ngọn Hải Đăng này được xây dựng từ thời Pháp, đã có hơn 120 năm tuổi rồi, cao khoảng 119m – thời đó là thuộc dạng cao nhất Đông Dương rồi áh – và có thể chiếu đèn xa đến 25 hải lý ~ 50km đường biển. Từ đây ngắm khu dân sinh của đảo Nhơn Châu thì thật là tuyệt.

Nếu mà trời bớt mây, thì hẳn là một trong những điểm để ngắm bình minh thú vị nhất Cù Lao Xanh rồi đó.

Gần với Hải Đăng là cột cờ. Nơi này thường diễn ra lễ chào cờ mỗi khi có dịp trọng đại hay lễ lớn. View từ đây cũng đẹp không kém.

Trên đường trở về lại chỗ ngủ, bạn có thể thấy những cảnh sinh hoạt thường ngày của người dân nơi đây. Như là mua bán trao đổi hải sản vừa đánh bắt lên, hoặc cảnh làm cá chuồn để chuẩn bị chế biến món chả cá.

Hay như cảnh ngồi chờ món bánh xèo vỏ nổi tiếng của xứ Bình Định này. Đoạn này là tụi mình vừa ăn bánh xèo vừa tắm mưa luôn vì ko có chỗ để trú mưa. Một bữa bánh xèo nhớ đời :v

Sau khi ăn sáng no nê rồi, trở về lại chỗ ngủ, dẹp gọn các lều trại và nhâm nhi ly café buổi sáng, hòng chờ nắng lên để lại vùng vẫy với biển, hẹn hò với san hô và các bé cá xinh xinh nữa.

2h là chuyến tàu về để chờ tụi mình về lại Quy Nhơn cho điểm đến tiếp theo: Nhơn Hải.

Một số lưu ý khi đến Cù Lao Xanh:

Nước ngọt: có nước ngọt. Hiện tại đang có dự án làm hồ chứa nước ngọt trên đảo luôn nha.
Phải mang theo CMND hoặc Passport để khai báo khi lên đảo

Trích Vinh Gấu Blog